Hôm nay là thứ 6, nghĩa là cuối tuần rồi nhưng sao mới có cảm giác hôm nay là ngày thứ 2.
Đã lâu rồi mình quên cảm giác háo hức. Háo hức vì được nhận lương hàng tháng, háo hức vì sắp được đi chơi, háo hức vì được khen tặng, háo hức vì được một ai đó nói về khuyết điểm của mình.
Và giờ thì chính thức, sự háo hức ấy quay lại. Chẳng rõ tại sao, nhưng trong lòng mình có một điều gì đó vô cùng phấn khích và háo hức.
—-
Lâu nay đọc báo, thấy con người càng ngày càng man rợ.
Vợ giết chồng, chồng hỏa thiêu vợ, hành hạ con vooc chẳng tội tình gì,…
Chẳng lẽ họ hết còn thú vui nào khác hay sao? Trong khi cuộc sống có bao nhiêu điều hấp dẫn?
Hay do cuộc sống công nghiệp hóa, riết rồi người ta bị chai mòn cảm xúc, trở nên vô tâm và tàn nhẫn?
Nhiều lúc đọc báo cứ thấy xót xót. Rồi lại thấy mình may mắn. Gia đình mình dù không khá giả hơn ai nhưng lòng nhân đạo, trái tim biết sống, biết yêu thương thì nhiều vô vàn.
Ngẫm nghĩ lại, cũng chính vì thế nên mình cũng mong manh, dễ bị tổn thương lắm
—-
Mỗi ngày thức dậy, có vô vàn việc phải làm. Có thứ gì đó để cố gắng (ví dụ như kiếm tiền trả nợ chẳng hạn =))), có cái gì đó để suy nghĩ, vắt óc suy nghĩ và đấu tranh vì nó… vậy thôi mà thấy hạnh phúc.
Nếu bạn không có thứ mình yêu thì hãy yêu thứ mình đang có
Sách hay tuần này: What I wish I knew when I was 20 – Tina Seelig, sách hay, không xem hơi phí Phù hợp với những ai đang khởi nghiệp.
Have a great Friday all :-*
Mình đi tới StartMeUp đây: http://www.keewi.me/event/startmeup-getting-started
Link to full article
No comments:
Post a Comment